Thứ Năm, ngày 28 tháng 5 năm 2020

Hỗ trợ 600.000 người ở TPHCM mất việc vì Covid-19: Một giải pháp nhân văn!

Hưởng ứng lời kêu gọi của Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TPHCM, nhiều tổ chức và cá nhân đã ủng hộ kinh phí, hiện vật cho cuộc chiến chống dịch Covid-19. Ảnh: SGGP

(Thanhuytphcm.vn) - Kỳ họp thứ 19 khóa IX Hội đồng nhân dân Thành phố đã ra nghị quyết về mức hỗ trợ người lao động bị tác động bởi dịch Covid-19. Theo đó, người lao động bị mất việc do ảnh hưởng của dịch (không đủ điều kiện hưởng trợ cấp thất nghiệp theo quy định) bao gồm cả giáo viên, nhân viên các cơ sở giáo dục mầm non ngoài công lập và nhóm trẻ, mức hỗ trợ 1.000.000 đồng/người/tháng với số lượng dự kiến 600.000 người. Thời gian hỗ trợ tối đa không quá 3 tháng, từ tháng 4 đến tháng 6/2020.

Dịch Covid-19 đến giờ đã gây ra những hậu quả không nhỏ trong đời sống xã hội, mà một trong những biểu hiện dễ thấy đó là người lao động bị mất việc làm, do các hầu hết các hoạt động bình thường của xã hội bị tác động theo hướng thu hẹp, giảm thiểu. Trong số đó, nhiều người làm việc thời vụ, hoặc chỉ có hợp đồng theo công việc cụ thể, làm hưởng lương theo sản phẩm… nên không được đóng bảo hiểm xã hội, khi mất việc thì không được hưởng trợ cấp thất nghiệp. Do đó, hỗ trợ của thành phố là một giải pháp mang tính chia sẻ và có tinh thần nhân văn sâu sắc được dư luận ủng hộ và đồng tình. Trên thực tế, một số địa phương đã chủ động thực hiện biện pháp hỗ trợ từ nguồn ngân sách nhà nước.

600.000 người lao động trong tổng số khoảng 13 triệu dân của Thành phố, chiếm gần 10% tổng số lao động của Thành phố. Sự mất việc của những người này có thể làm giảm việc, thậm chí mất việc, của nhiều người khác. Ở góc nhìn khác, 600.000 người lao động này chắc chắn còn có một số người phụ thuộc (con em chưa đến tuổi lao động, cha mẹ hoặc người thân khác ngoài độ tuổi lao động, người thân không có khả năng lao động…); khi họ mất việc thì những người phụ thuộc đó chắc chắn gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống. Khi 600.000 người mất việc thì chất lượng sống của nhiều người hơn con số này sẽ bị giảm sút, kể cả các nhu cầu thiết yếu như ăn mặc, chữa bệnh, học tập… cũng bị thu hẹp lại.

Nhìn rộng hơn, khi 600.000 người mất việc sẽ tác động đến chuỗi sản xuất và tiêu dùng không chỉ của Thành phố mà của nhiều địa phương khác. Khi thu nhập bị mất hoặc phải giảm sút (trong trường hợp gia đình còn người khác vẫn đi làm), một số tiêu dùng hay nhu cầu không tối cần thiết, không thực sự quan trọng sẽ được cắt giảm. Điều đó sẽ làm giảm lượng cầu về hàng hóa, dịch vụ và tất yếu dẫn đến giảm việc làm và thu nhập của những người làm việc trong các lĩnh vực có liên quan.

Do đó, hỗ trợ thu nhập cho người bị mất việc (ở đây lại là một con số đáng kể) rõ ràng không chỉ giúp trực tiếp cho bản thân họ, người thân của họ (nhất là người phụ thuộc) mà còn có tác dụng “nối lại” hay là dày thêm chuỗi sản xuất và tiêu dùng trong đời sống xã hội vốn bị ảnh hưởng nghiêm trọng trong thời gian diễn ra dịch bệnh và có nhiều người mất việc làm. Ở một khía cạnh khác, sự hỗ trợ này tạo niềm tin cho các tầng lớp nhân dân vào sự lãnh đạo của Đảng bộ và chính quyền Thành phố, vào sự chia sẻ, giúp đỡ của mỗi người dân Thành phố (cùng với các hình thức hỗ trợ khác), cũng như tin tưởng vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống, từ đó có thái độ sống và động lực sống tích cực hơn.

Hẳn có người sẽ thắc mắc vì sao thành phố không dùng ngân sách để hỗ trợ người bị mất việc mà lại cắt giảm thu nhập tăng thêm của đội ngũ cán bộ, công chức, viên chức. Thực ra điều này không khó lý giải. Trong tình hình ngân sách Trung ương nói chung và ngân sách Thành phố nói riêng đang phải gánh các chi phí phòng chống dịch rất nặng nề, trong khi thời gian của hoạt động này còn chưa biết kéo dài đến khi nào. Trước mắt, cần phải hỗ trợ tối đa cho đội ngũ y tế và những người trực tiếp làm công tác chống dịch. Ngoài ra, Thành phố còn phải dùng ngân sách để bảo đảm các hoạt động thường xuyên khác, các chính sách an sinh xã hội, kể cả hỗ trợ hồi phục kinh tế sau khi dịch kết thúc. Lực lượng cán bộ, công chức, viên chức là “người của nhà nước”, là “công bộc” của dân, trong số đó có một bộ phận đáng kể là đảng viên, nên cần có trách nhiệm và nghĩa vụ san sẻ, góp sức vào các hoạt động chung của toàn Thành phố. Do đó, việc cắt giảm một phần (dự kiến là 1/2) của thu nhập tăng thêm là một sự sẻ chia cần thiết trong điều kiện Thành phố đang gặp khó khăn không nhỏ.

Vấn đề sắp tới là cần thực hiện chính sách một cách công khai, minh bạch, đúng người, tránh bỏ sót và hạn chế bị lợi dụng, trục lợi. Cần có biện pháp giám sát chặt chẽ trong việc xác định đối tượng, thực hiện hỗ trợ để bảo đảm rằng một chính sách nhân văn sẽ được thực thi một cách hợp lý và đạt được kết quả tích cực. Như vậy, ý nghĩa của chính sách đó mới được phát huy và lan tỏa!

Vân Tâm


Ý kiến bạn đọc

refresh
 

Tổng lượt bình luận

Tin khác

Thông báo